ĐƠN GIẢN CHỈ LÀ CÁI ĐẸP?

Tôi đến thăm bà vào một chiều thứ bảy. Lúc đó, bà đang cắt những cành hoa cúc trắng cắm vào bình. Bà cắm hai bình hoa. Một dành để trưng bàn thờ ông địa, một để lên cái tủ ly cũ kỹ và nhàu nát.

Một bà già bị cụt chân, ở một mình trong một căn nhà nhỏ đã rách nát và ủ dột. Trời mưa một trận, nhà sẽ lênh láng đầy nước. Những mái tôn ghép lại, liêu xiêu, lỗ chỗ những ô thủng. Trong một không gian chẳng mấy đẹp đẽ ấy, bà vẫn cắm hoa.

Tôi nói: “Nhà bà có cái gì đẹp đâu mà phải cắm hoa!”. Bà trả lời: “Cắm cho đẹp!”

Cái đẹp của bà chẳng có nghĩa gì đối với tôi. Nhưng đối với bà đó là cái đẹp. Tôi không biết, bà cắm hoa có đích thực là để đẹp hay là do thói quen hay vì một lý do nào khác? Dù vì lý do gì, tôi cũng cảm thấy nơi bà một cái đẹp tâm hồn.

Evelyn Underhill đã từng viết: “Tất cả mọi thứ đều có thể nhìn thấy dưới ánh sáng của lòng nhân đức, và vì vậy, trong khía cạnh của cái đẹp; bởi cái đẹp là hiện thực giản đơn được nhìn thấy qua con mắt yêu thương”. Từ trong câu nói ấy, tôi nhận ra rằng trong hoàn cảnh nghèo nàn và đầy khó khăn, trong những lao nhọc của thể xác với đôi chân đã bị cụt gần đến đầu gối, bà vẫn thấy cái đẹp, bởi trong bà, cái đẹp được khởi phát từ lòng yêu thương. Bà yêu mến cuộc sống của mình. Một cuộc sống thui thủi một mình, phải đi ăn xin mỗi ngày, phải vật lộn với những nỗi khó nhọc của việc lê lết từng bước chân què cụt trong sinh hoạt của mình. Vượt qua tất cả, bà yêu thương và đón nhận.

Tôi thấy trong đời sống, sự yêu thương mới làm nên cái đẹp thực sự. Tôi chỉ thực sự đẹp khi tôi yêu thương người khác và người khác thực sự yêu tôi khi nơi tôi phản chiếu cái đẹp của con mắt yêu thương.

Nhà của bà không đẹp nhưng bà cắm hoa để căn nhà trở nên đẹp. Bà đã làm đẹp cho căn nhà và làm đẹp cho chính mình. Trong cuộc sống, người ta thường rẻ rúng cái đẹp bởi thái độ đòi hỏi người khác như ý mình, bởi sự đánh giá thấp người khác, bởi tìm tìm kiếm những lợi ích cho bản thân hơn là mưu ích cho tha nhân. Người ta không nhận ra cái đẹp và cũng chẳng tạo ra cái đẹp.

Cách đây không lâu, trên một tờ báo nọ, ảnh của một bé gái 7 tuổi bị dị tật cả hai chân và hai tay do chất độc màu da cam đã đánh động và khiến nhiều người phải nhìn lại mình. Hình hài dị tật không thể nào phủ lấp được vẻ đẹp nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt của em. Đó là nụ cười chiến đấu với nghịch cảnh của bản thân mình. Nụ cười ấy đã khơi gợi người khác một vẻ đẹp của tình yêu. Khi con người ta biết đón nhận và yêu mến cuộc sống vốn có của mình, dù nó ra sao và như thế nào là lúc người ta trở nên đẹp và quyến rũ.

Đẹp xấu có thể chỉ là quan điểm của mỗi người. Sự hữu hạn của cảm xúc khiến người ta hôm nay thế này, ngày mai thế khác. Hết buồn, đến vui. Hết giận, đến làm hòa. Hết đẹp, đến xấu. Nhưng người ta cũng có thể tạo ra thứ cảm xúc vĩnh cửu khi từng ngày tạo ra cái đẹp cho bản thân mình, nhờ vào tình yêu và đón nhận cuộc sống như bà già trong căn nhà xập xệ, cắm hoa mỗi tuần.

Thủ Đức, ngày 26/11/2015

Advertisements
This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s